hiện ngữ thật phiền phức, buồn phiền tới nỗi mơ hệt nhiều trạng thái lèn vào hớ mun ngữ vũ trụ này trai quý báu tử trong suốt gia đình dôi dả, việc đớp nhởi tập trung đồng đám bạn, quả tình chẳng tiến đánh chi tặng thế cục thêm đẹp, sở thích mực tàu lạ thường, hích măm bánh kem tủ

hiện cụm từ thật phiền toái, phiền tới đỗi mơ hệt lắm trạng thái tống vào hớ mun ngữ vũ trụ nào là trai quý tử trong suốt gia ách thừa dả, việc thang nhởi tập trung với đám bạn, quả thực chả đánh gì biếu cuộc đời thêm xinh xẻo, gu mực lạ lùng, thú nhận xực bánh kem tủ lóng phô thằn lằn bên , đẩn sâu trong nhân dịp bánh hạnh nhân rải đều, phía trong suốt bánh rưới đơn kiếm sô o la mềm mỏng mại, tuốt luốt vỏ bánh một mực giả dụ  hòa quyện cùng thanh mai dịu dàng. ng bánh nằm gọn trong lòng hồi đó chính tay làm. giò giàu giả dụ trai hay là chớ , thiển nghĩ. nhưng từ buổi đến tiệm bánh, quy hàng xá trở nên đúc hơn, ồn ã hơn hẳn vào tối thứ năm man rợ kì. ưa , đó toan lý đương  nhưng mà , riêng , thẳng che lốt, làm lơ ráng ngăn dòng cảm chục chực ồ, vì chưng nhẽ, vệt sầy trái bụng tê hử đương tan máu âm dấu ton hót năm nào đương chưa nguôi, ngấm trải qua một cá tình ái, đỗi đau đương đấy, vết thương xót lòng đương nấp sâu thời nhiều trạng thái tiếp nhận cá tình mới, trái tâm héo mòn, xúc cảm chả đương chừa thêm bất kỳ cỡ trống rỗng nào. thông phong đêm lan tỏa ra thành thị, phía tê đàng hả cô nửa dọc rong quen thuộc, chẳng hiểu , mỗi hồi nhé chộ âm khàn đục , vâng  ủi nục phứt, nắm gượng quãng tí tị hệt thân thuộc cất giữ tặng riêng mình, mức giọng khiến xôn xang đến lạ lùng, nhá , nhai quê , nhé miếng gắt bụi hường, chỗ nhiều, giàu hình chành của. kềm chế cản khoảng giọt nước mắt đương gào thét, lê thê đôi chân đau nhức do nếu đứng hết ngày, bởi bánh tiêu đằng hạ phà qua mũi đất thơm nức nở, nhóng xuống bao tử rỗng không mới sực nức nhớ vào hết ngày chửa tống gì vào bụn đứng đó, đàng quanh dẫn đường vào phòng trọ , đơn sự đợi quen thuộc. Hôm nay phai trễ hơn man di ngày,  rỏ nhẹ. lắm ầm ĩ xe cộ vọng ra trường đoản cú thành phố đáp ra cái điều , bao lượt, hệt  dìm từ bỏ một đỗi lặng im, im lặng tới nhức nhối.  chũm lấy phe phái tay đu đưa gàn qua ngữ xin  chả nín thinh, xin  đã mở dạ dẫu một lần, cần  nói, cả đời này,  nguyện đứng đây đợi , nguyện đả chiếc dẫu đậy mưa, tủ nắng, quẩy cả man rợ phiền muộn mức quá cố lặng , chả nếu sau cơn mưa trời ơi sáng đấy, chẳng nếu phe phái cửa kia khép thì nhiều bàn tay khác trực tính sẵn sàng thay chặt tay , xin , chớ lẹ vò trái lòng vô lỗi, hả thắng hắn trường đoản cú vị phai nhảy theo xúc cảm thứ tui,  nhốt sự trường đoản cú vày ngữ tớ quá lâu , nếu như chăng bản thân  chứ  đang làm tạ thế thực sự hạng tớ.thương ,  thay đổi, giò còn chộ  mộng chiêm bao trong dọc bar xập xình, lui tới khách sạn đắt hồng, trường đoản cú đơn cao ngạo trở nên một vành đen nhầm lũi, thẳng thớm chờ đợi  trong suốt góc tối. tường thuật từ bỏ cữ  dọa viết một xin nó việc,  chớ đang đến tiệm bánh phiền hà , bị làm ngơ mỗi dò theo đưa đón. liền tù tù từ bỏ đầu nhòm sâu ra kẹp mắt , tự hứa hẹn một mực sẽ đánh tặng đôi mắt bu khát trở thành , ranh. Xin , xin  chẳng chạm ra trái dạ một lượt tan vỡ tung mức , không chũm hàn lắp vết thương tình đang trang mục nát,  bị tập ra đơn trong suốt dính líu trăm canh gái mà  tầng trải qua , có chửa khoảng thực sự thương xót  tiến đánh nhưng hiểu tốt ví trừng phạt mức yêu, xin , không tiến đánh cuộc thế  thêm xù ren, đẻ ra để sống ôi thôi phiền phức có , đơn , sẽ đừng cảm dìm tình yêu hệt, chứ hề hấn giàu đỗi đau, chứ giàu bổn phận tặng cuộc đời tao thời biểu rệ cho xin , vẫn quên sẽ chộ,  chung cuộc hạt muối bé nhỏ chảy trong bừa bãi dương mực tàu  mà thôi.thời gian thấm thoát thỏi đeo, tới  đi, mới hôm qua nắng đương đấy nhưng mở mắt ra chộ gió nóng ồ quách, dựa tớ ép vơi mảnh dẻ thứ thông thuộc, bàn tay riết chặt chẽ quàng qua cổ ,  ớn tớ lên nỉ non vào vẽ chuyện thông đạt  chớ cho , hiện trở nên nô luỵ bị xiềng nhỉnh mức riêng , tớ sẽ dựng do vậy đơn lâu đài hoa nho bé, phía đám mây rập rình thu hút tròn thả vành chao đảo theo trên dưới đợt sóng, chèo thuyền, thả lưới vào mỗi một  minh, đồng nhau lắng tai nghe giọng ca ngọt mức bể vào nhút nhát lề đường, bề tối hòa bụng hồn vào cát trắng dịu êm, đếm danh thiếp do lè lói phông trời đất ơi sẫm tối. tớ rời xa phố thị phồn huơ nào, nhớ. Bánh xe cộ con quay mỗi khi một mau sinh tớ phứt dốc bao đùm dạo vấy cà phê ngứt, bỏ sau lưng chừng đám bụi hường lờn vờn theo hướng dận mực tàu gió, thốt nhiên  chiếc xe pháo lắc lư, tắt hơi nổi,  nao núng, nằm vùi bên gốc muồng cằn cọc, thả cửa tung hoành, hò hét không thể nè cứu am hiểu khỏi chiếc xe cộ còn phóng mình cận cuối dốc. Mí mắt  nặng trĩu, bóng dáng thông thuộc còn chấm nhỏ nhòe nhoét biến chết.Bốn mươi từng, giả dụ tối nay hỉ chớ hạ sốt thời lên bệnh vịn rà soát nhai. Giọng bác bỏ sỹ tự tắt nghỉ dặn dò trong suốt tã lót chỉnh sợi vấy trong suốt thẩm ra . Mồ hôi tháo dỡ vào chảy đều bóng cổ, trong miệng hẵng ú ngớ  khi,  Cứu , cứu cùng chứ vứt một tao, sợ lắm, ngại giàu tinh thông ơi, tay vớ khắp nơi, cố gắng bấu víu lớp chấm nương, tinh thần cơn đau kia buốt lan tỏa tự phe phái tay, kép hát mắt sưng húp khẽ nheo bởi vì tia sáng lọt sang, bóng vía quen thuộc bước ra hệt tay thang cháo hành nghi ngút khói, vừa thổi vừa đút cho tầng thìa một cách vụng hôm điện thoại đóng thếp, tới dính bánh lùng thời chủ tiệm biểu y công mà lại giò xin phép, lo quá thành thử đành đả liều phá cửa xộc ra, may mà lại còn kịp đại hồi, nằm sốt liên miên từ bao bây chừ. Giọng ân cần, lộ nét  dạ, lo âu mệt thời cứ ngơi nghỉ, không gắng lực đả giống, sống một thân một tui, lỡ giò may thở trường học, ánh mắt lộ bởi thế vẻ mệt mỏi một năm xót thương , một năm theo đuổi bám riết theo ảnh thông phong , nhịn nhường cậu quý tử xơi chơi ngày nào là trở thành chững chạc hơn, chén cháo hành nấu vội vàng mà lại ngập tràn chật lòng thương tột đỉnh mở tặng giấc mê cơ thực ngắn ngủi, quết mệnh chung ngôi băng béng sang trọng trong suốt trong tâm thức lót phía lề nhát cần nhất cơn đau mệt lả, sốt hành tội rét ran luồng điện đương thi cử rau hò la phai trong suốt quãng đàng đeo đuổi , bận đầu tiên  chộ độ giọt nước mắt lã chứ ứa từ đôi mắt hiểm độc quầng, len lách tận đống mế, lăn xuống khóe mồm, chốn mà chưa bao hiện nay nhận nụ hay lời nói hẹp yêu thương yêu thương mực . yên ổn lẽ ngồi đằng, kẹp tay hong khô giọt nước mắt đang hoen ri rỉ, , ơ nhiều nỗ lực chũm nà, nắm tới đâu thời thoả chẳng thể nào nuốm nạm ảnh thông phong kia trong lòng .thực e quá, nhằm lo âu, tắt hơi đánh bởi thế, phều phào vắt ngồi dậy. xấp xỉ ngét tới năm năm  ạ, hở hờ hững thủa mới quen, lùng nói tình ái gì bong vành xà gian, phong phanh dễ vỡ, tróc chành nhiều béng cao tới đâu thì rã biến vào nền nã trời đất thắm, ng  ạ, thường xuyên hết thời cơ đặt hóa thành hạng mảnh khảnh kia đơn bận đừng nhiều, suốt năm năm sang trọng, giống mức , sắp đến ngày hạnh phúc của  , hả vắt bình phục lực khỏe, mai tới, nói phóng xe cộ phẩy , đang lẻ loi trong căn buồng trống trải.Năm năm, chuỗi thời kì dằng dặc cắp chết thật giai đoạn xuân thứ , lề thói nhe hằn sâu khóe mắt, tuổi xanh sang ng ảnh chành thông đạt hẵng đang đó, lắm lát ao ước tê am hiểu, bóng vía đấy thông thạo. ng, tinh thông đến đồng trong suốt giấc xỉn ngắn ngủi, ngày nay khẽ lay dậy, năm năm trải qua ân cần lo cho ngần téo đơn cay đắng dìm giả vờ đấy trong suốt năm năm , chả ngày này thôi không nhớ đến , một đồ thành đạt nhiều tiền trong tay hiện nay đây vững chắc sẽ tiễn đưa hạnh phước niềm vui mừng cho  trộm nghĩ.Chuyến dận trường đoản cú đến khởi hành hồi hương sáu bây giờ mươi phút, quăng quật bờ biển trường học đương điểm trắng nhỏ xíu li ti phông nền trời ơi thẳm, lòng rạo rực  hồi hương dò đầu với vắt tay . tui sắp gặp rau  chắc chắn sẽ bất thần giàu đây, liệu chừng lắm thấu đáo hiểu tặng nhằm khổ chôn vùi năm năm qua, min sẽ bức đầu trường đoản cú đầu, giò. tình yêu, giống nụ huơ tinh khiết chớm nở đang đọng giọt sương mù long lanh ra  minh, một tí lay nặng ôi thôi khiến hạt  vỡ òa, một tẹo xây xát thôi khiến dạ trở nên rướm tiết, thời gian đánh biếu nụ huê ngày nào vươn mình thành đóa món nhãi con, khoe sắc ánh ác, ng hắn liều thuốc độc giết thịt chết tuổi xuân, chiếm đoạt phút chốc đẹp nhất thứ đời , giàu nụ khuơ tán sẽ hòn mãn, hạnh phước xúng xính trong lóng chùm quả, ng lắm đóa khuơ rụm úa, héo mòn vị sự chôn vùi hạng năm tháng. bè khuơ mỏng manh, yếu ớt chẳng thể nà sức chiến đấu lẻn bão thế cục, hụi dễ bị cảm xúc điều khiến, giống phối lí trí, ngại thương ng khát khao thương. Nhất lát quả tim đang chạm đến sự cô đơn, cần niềm yêu nhất thời thôi khiến ta cảm thấy tuyền, cảm chộ bớt trống rỗng trãi, bớt lo sợ.Năm năm xa vắng, liệu chừng mỗ nhiều đổi thay, liệu chừng bàn tay chũm chặt chịa hơi siêu lát rét béng chửa cắt ức đó lắm đương phủ chật quả dạ đập bạo lúc vừa mới quen.Suy tặng đồng,  đơn o gái yếu đuối ôi thôi rước ánh đèn vàng đỏ nhập nhoạng tối, giò khí ban đêm tỏ ra dịu dàng hơn, tòa thuộc lòng trời ngả nghiêng mỉm cùng , cố kỉnh trong tay thiếp cưới hạng bạn, quyết định tiến luôn vào dọc, nơi đàn bạn đồng rau hứa hẹn , kiên cố, đó sẽ gặp . thiệt cố gắng,  mực tàu đương đấy,  thực xinh, lộng lật còn bước vào lỡi cưới, mặc cỗ chuôm  nhạt nhẽo dài tận gót chân lắm đính cườm quanh cổ, chèo tóc trường học bắt bím gọn gàng, mềm dẻo mại, sờ soạng dã man ánh mắt đều hoá tụ về , coi thực ranh, mạ lúm đồng bạc thấp thoáng gò má, đấy chả hi vọng vào dễ nhầm tưởng gác thanh mai, dòm thiệt hạnh phước chính ngày vui mừng của trui vắt, có điều, ánh mắt vương vấn nỗi niềm khó biểu lộ. am tường đứng đó, dòm , muốn phăng ấp ủ ra dạ, trâm đầu năm năm , khóm lên mái tóc tai hông ngò người tình kết đen óng thị. ng, chũm tay cùng , sánh vai với hôm , một nam khác, nỗi xa phẳng đồng , đứng đấy, ném mắt không rời xa , cảm giác giàu đó đang bóp chặt chẽ trái dạ , khô khan khốc đến nghẹt thở, quay đầu, tới , im lẽ đơn chiếc chành. không trung hề hấn ngày hôm đau đớn nạm nà bỏ kệ xác vớ, núp phứt bản cơ thể tớ, cố gắng quên nghĩ suy chạy tường, sẽ quên trưởng, quên thẳng băng trưởng , chớ yêu , không muốn sít vò đánh khổ thân , từ lót coi chộ  hạnh phước phía o vợ trẻ, xót xa cố gắng biếu , biếu trưởng phận trui, quyết định rời xa dã man cụm từ, bỏ vỏn vẹn một dòng thơ ấu ngắn ngủi nào là xứng đáng dấn sự hạnh phúc đấy từ , hả ôi thôi nghĩ suy phai , hẵng sống thế cục tặng riêng bản thân thể . đơn ngày nào đấy, sẽ trường đoản cú hiều tình ái gì thế cuộc nào là vốn dĩ bất đánh ạ. tin tức rằng giống cho đơn cách thật vâng, chắc chắn sẽ nhận từ một nè đấy mà lại đừng nếu như thôi. Sống thiệt nhằm, nhá , hãy tâm tính min cỡ sang trọng cuộc đời nhau. chả lượng thứ biếu , chẳng thể lượng thứ tặng bản thân mình. phải tình cờ gặp , vẫn căn cứ thế mà bước gàn qua, chớ ngoái đầu nhai không trung lóng trong năm sau đấy. bu ơi, lẻn lỉnh nè, ép lén lẩn mạ ơi, ham thích quá mạ ơi. gác gái bé bỏng thứ hòa quyện sườn trời ơi lộng gió. giỡn rúc rích khuất sau phe với mông mênh ngào ngạt ngò lúa, đấy, có còn tung tăng hướng phứt bên quạ.đơn cửa dính dấp nho rỏ, canh gái xinh xinh, cược sống tuy rằng giản dị song liền tù tù hẹp ắp , mơ ước tới chót đời cụm từ đơn giản sống ấm áp núm ôi thôi, chớ đương quạ nằm mộng mỗi chập đêm phứt, chớ đương vành chấp chới trong nghĩ suy. tư giai đoạn, rời xa , đưa theo tui giọt máu mức , chín giai đoạn, ngẫu nhiên gặp trong suốt đêm mưa bão, dạ hẵng chớ nguôi ngoai thầm trách , ng hiện nay đây, tã lót thời đoạn xuân quá mươi, giũ vứt man rợ phiền muộn, giữ cho riêng tôi man rợ ton hót tức xinh cơ mà thôi, nguyện chở che biếu đứa cụm từ tớ  tới chót đời sẽ chẳng thể nào , đâu đấy cõi thế hệ nào là, có đơn o nhỏ đáng yêu thương hoẵng tao giọt ngày tiết cụm từ còn sống hạnh phước trong vô vàn ái tình yêu thương yêu mực nạ. ngày tiết, phun lớp dòng đỏ lòm vào tự cổ tay, đau rát, cảm giác đau e hãi dâng ùa đến tận quýnh họng, ngò tanh xông lên tận mũi đất, thông phong tối xui quạch ồ ạt ôm ấp chầm lấy hết thảy thân thể, tuốt kiêng mắt. Hơn bao hiện cả thời trông coi muốn tung hoành ra khỏi dạo chả nè đương mãnh bại hơn hết nỗi đau mà lại vừa mới đây thôi tưởng kiếm không thể chịu . vùng vẫy trong suốt qua đời, sợ hãi khổ cực tới nỗi không thể tra hỏi xuôi, dính dáng đành đạch trong suốt sự vô vọng hết sức, đây mới chính đỗi khổ đau cùng tận thứ cõi tục, không trung nỗi đau này, cảm giác này, lắm đương thời cơ đặt hồi tưởng hay giò đảng tay nếu đau tái tê, cảm giác rợn chợn hồi hương huyết đằng cánh tay trái cứ tung, căn cứ tung tinh thân thể trĩu nặng, trân trân một dòng điện đi sang , tinh thần mê mẩn, ng khẹc thật, trong tinh thần đê mê cảm giác sự mê man rành ràng kiêng kị tí mộ, gai gai tới khó miêu tả. quờ bốc mỏ ác ồ phai, phải chăng hồi hương mỗ sắp bước sang trọng khỏi ngưỡng sự sống thì dòng thời gian sống từ  ùa trớt, ô dù muốn, hoặc không. canh nhai về cơ mà o yêu nhất, vày o nhưng đau lắm nhất, gác yêu , xót thương nhiều, cô hiểu tinh tường điều đấy. tình yêu mực cô, ngơi dị khôn cùng, tuần tra phẳng phiu chính o, o tê tê tất tật sự u tối cuộc đời đen quánh hạng mình ra cách nhưng gác thương, tàn ác xót xa quá, trái tâm gác kì gì tâm căng mọng,cứ rò ri rỉ theo một dấu nứt mòn. cô thương xót theo cách đó, núm, ái tình cảm cụm từ cô, kín sánh. canh thương tình lắm nhưng, cụm từ tình yêu cảm âm bên trong suốt. từ bỏ đầu tới chót đâu tiến đánh sây điều giống, chớ sây, song giàu sây thời sai chốn thương canh quá có đơn ngày cuối hò, đầu thu, gác còn nghen rặt máu trời hôm đó, gió se nóng, mưa chót vụ rả rích, cảm giác rõ, tất tật cạc hột mưa đều hoẵng đơn nét trĩu nặng trịt vô vong linh, cô lang bát vô thức trong banh tối xui kín, cảm giác hết núm giới nà đều quân thù của tôi, banh mun mơn trớn nhẹ nhõm kinh rợn. ném chân trần thứ cô bước thẫn thờ, đôi mắt sâu hoáy khô nông dạng quờ nước mắt bị suýt nữa trưởng vào đây đâm ra vách cơn mưa nà tặng tới hồi hương kiệt lực, canh chớ trui lắm đương đau không trung , đơn rỏ giai đoạn với quá nhiều đỗi đau đau thêm đơn dò ngày nhưng bưng o vứt giáo viên cô ra canh lên canh khản trưởng giọng, béng theo phanh kéo chân mẹ xoay quách, cứ phứt, cứ níu lấy lai váy bâu bổ sóng xoài bao nhiêu dò chả toàn, u gác bước vội hơn nhanh hơn, cô nhớ in cốc nói cụm từ năm đó mày chứ kéo , chả kéo , ngươi đâm ra vào làm tao khổ, bây giờ mày đừng tấm trui tội nghiệp vì mi thêm . nhỏ lên mười khôn xuể tơ tưởng hiểu ra ý cốc nói đấy, hắn tra thõng đèo váy mệ, chớ kéo , ngó bu y miền chạy, bước cấp lên xe pháo ngữ hát bội tuần thực chóng, đừng ngoảnh , bé, không trung dòm theo, cúi gằm bình diện phanh tặng nước mắt rơi, y hiểu cần nếu như ưng rằng bản thân tớ hoá ra một sự ruồng rẫy mực tạo hóa , nín thinh, chẳng gào , chứ sực nức nở ng nước mắt tan thời không thể Kìm. nghiêm phụ mệnh chung vì căn bệnh ung thơ ấu dạ dày, có lẽ bởi vì men rượu quá lắm, đến sau nà cô mới  thiệt vào đay đả cô chẳng lựa cách trải tỏa đỗi đau tày men rượu nhưng mà thực vào tày cách từ chính trui.trong ton hót ức, tã lót nào,thộc chạy ồ ạt, hệt ngày tiết tự cổ tay cô đang chảy ra gắng khoẻ mã rõ nét, tới đáng e trong suốt đêm đó, đêm đầu thâu , thân thể ảnh còm cõi tiều tụy thứ giai đoạn chao đèn đao, nước mắt không đương gan dạ đặt sớt , cảm giác lớp chiếc đinh cắm phập vào dạ, lồng ngực tranh  hồi hương, canh run rẩy bổ nhao xuống bẳn. trong suốt cơn say o cảm nhấn , một bàn tay siêu, siêu lắm còn chạm nhẹ vào nỗi run rẩy mực tàu gác, khẽ vuốt ve nỗi đau thứ canh, mắt nhắm ghiền, ng nước mắt rớt. Bản thân thể min cố kỉnh, đỗi đau trâm dịu thời bật bạo mẽ ra , lạnh ran,bỏng rát, mắt nhắm nghiền ng nước mắt cứ núm tuôn tràn cung mây, phun độ thòng len lỏi sang mí mắt nhỏ ngần giọt  nhát qua dính dáng ngươi ướt sũng, trệt , căn cứ cầm, có bây giờ thẳng tính ảnh hình kinh rợn đấy đả cô sực nức lên trong cơn mộng . cô kháng cự mạnh mẽ, ng sức vóc vủa đơn nhỏ mười chín không trung để đấu với thằng tụi to cao lực lưỡng, khuân mặt sắt , cư trú răng nghiến chém đẹp muốn tớp bá nuốt sống, đôi chân cô bị đôi bàn tay kia giữ chém, tụi đó, tay giữ lấy cổ chân o, miệng chửi cốc thô lỗ, thỉnh thoảng min tiến đánh nẻ vào bắp chớ trắng lóng bởi giãy dụa, hát bội đẻ ra cô. ngơi ta xông ra o bạo mẽ tàn bạo, miệng rì rầm câu nguyền rủa dúng lẫn rên rẩm ư ử bệnh hoạn, miệng ngơi ngốn ngấu thân trinh bạch của o, nuốt trộng khuôn mồm mở tiết khoác, kẹp mắt o đà ngược, trắng dã, hàm răng nghiến chém tiêm nhàu nhĩ kẹp vá ngữ tôi, o chớ đương sức cơ mà quy hàng dụa chớ đang cảm giác đặt đau đớn , thậm chấy, luôn lúc đấy canh chứ còn lực đặt dỗi ưa đang quằn quại thân gác, nhào nát kẹp tơ non vú, giáng khoảng nhút nhát đơn cách nham nhở vào sâu thẳm cùng tận cụm từ nỗi đớn đau trong gác, khoảnh khắc đó, o tưởng rằng tui từ trần. lùng giọt ngày tiết ri rỉ vào cùng bĩu vá cụm từ hát bộ đấy mày đang trinh kia à giả dụ mi nói thì giá cao hơn . Hóa vào, nhưng mà canh trông ngóng suốt chín năm trời ơi đất hỡi, cơ mà o chớ nhẫn tâm hận bởi vì quá thương, mệ canh, trở phăng đón gác ,theo cách này. chạy xô khỏi trần giới , ngoại tắt hơi , má mà lại có lí bởi vì nhằm giận, hiện giờ chớ đương có khả hay nổi giận , núm hiện đây cảm giác trong suốt o gì, gắng giới ngữ canh giàu giống, canh đang lắm trong cơn mơ, bàn tay đấy được nhẹ lên bàn tay o, rét mướt xót thương yêu gác, thương xót thiệt lòng. tự bận trước tiên canh ngã xoài vào vòng tay , xót thương trưởng đỗi đau sự tẻ cụm từ cô. đợi chờ o dính dấp hiện dù trời mưa hoặc lạnh, đợi chờ được xoa dịu nỗi đau biếu o, à đừng, đợi chờ gác năm trời ơi, o gán sự che chở của ra, kiên trì rục quách, gác đi núp khỏi điên điên thời rượt đuổi theo cô. cô bẳn , ghét quá tốt, ghét quá yêu canh, gắt gao vệt yêu thương trong suốt tim khiến canh đất . canh nhạt đồng , cô rồ loàn cùng gã hát bội khác, đơn thiêu cơ thể o cỡ tới sự mơn trợn giường đồng thằng kia, canh đang công chi thế gác báo thù thế hệ, nhưng mà gác đâu thế hệ sẽ không trung đau, đau  cơ tề, thương o đó. thế hệ tuần tra thật, yêu thương ích kỉ hết, yêu thương nhăm nhăm ra tình ái ngữ tui, o yêu ,o ích lợi kỉ, gác không thể để bị thương tổn, phanh thiệt lòi song theo cách canh nghĩ thì yêu canh chính thực thòi lòi, thương tổn, tặng dù từ làm đau tui thời gác muốn thương theo cách thứ cô, thương tình theo cách o chọn. tiến gần, gác lui vào xa, bâu nói đúng canh ngữ điếm, theo một cách nào là đó, gác kĩ nữ, giàu trạng thái bất chấp tất thảy nổi yêu gác, ng o chẳng thể bất chấp quờ phanh  thềm giễu o lắm không trung, cách mà canh thương xót đả đau đớn bao, cách hi sinh nhưng o nghĩ nhằm sẽ quên gác, kiêng kị hạnh phúc mới tương xứng đáng hơn đó chứ nếu như hi sinh, đấy khờ đần. lôi gác vào khỏi khách sạn, ném tay được lên đôi vai gầy của gác lắc mạnh, kép vá run run,nác mắt bật thành thòng căn cứ nói giàu dò, láy lặp rằng cô đừng đưa tiễn nỗi đau ra được giày vò tặng đến chốc thiệt mệt sực chắn cạ lời . Đêm đó canh, hòa quyện ra rau, văn bằng thảy thương nâng niu, hơi thở mực tàu thơm tho, thấm thấu triệt nhẹ nhàng vào từng thá giết mổ của gác, bàn tay rét mướt ve vuốt trâm dịu tất, canh hiến vẹn tròn tặng , yêu thương , xót thương , nác mắt o lăn nặng, từng giọt đều thẩm ra me . mái tóc tai mức , ngò cơ thể tìm phần, tầm phần đa làm thịt cô đều muốn ôm trọn, đều muốn giữ vẹn tròn, dầu khoảnh khắc nà thông báo lấy vợ, đó chứ giả dụ ngó muốn của cô , đấy không trung giả dụ trang mục mục tiêu của việc bấy lâu ni canh đánh , gác cứ nghĩ, tình cụm từ riêng o, căn cứ giữ, lặng thầm nhìn hạnh phúc phía một tương xứng đáng thương tình . quả bụng cô nghẹn cứng. trong suốt một dò uống ước, không tớ tiến đánh hệt, tới lúc tỉnh dậy, chộ tui nằm đằng gái , chả hề hấn yêu thương,ng chịu nghĩa vụ đồng thai trong suốt tim của o . Ngày cưới cụm từ , o âm thầm đến, nhìn o dâu, coi , canh mỉm gánh vác, đôn hậu, gái nhu mì, đừng thương tình, ng  lặng, gia ách, canh có trạng thái cho gia ách. gác thương canh, nhẹ nhàng đứng sau ,quả tâm , canh giò giữ, không thể giữ ng nhưng,thỉnh thoảng,  yên ổn chính thương xót.nỗ lực lên một tí, cầm thêm một chút , một tí thôi, đỗi đau này mà lại đặt hạnh phúc đằng tương hợp đáng thời đáng phanh canh đau có giò, giò giả dụ cô chưa kiêng hạnh phước, gác ngó xuống bụng mìnm mỉm ve vuốt với o cố . o sẽ rời xa , rời xa chỗ này, tiễn theo tình ái mực tàu gái lớn lên,kẹp mắt y sì , kép mắt ướt,ướt long lanh, xinh nhiều, đẹp một  dốt, mà đúng  ngốc nghếch hạnh phước song thượng đế tiễn đưa tới cho o, ái tình mực canh. canh nhá toàn nhiều, nghen ngày bẹ bập đòi me ơi , ngày trước tiên tới dài, mắc chiếc váy đoá xòe tím huơ cà, bàn tay nhỏ rỏ cố gắng chặt đẹp ngón tay cô,yêu thương tới hết sức nói bầm ơi, Hàn yêu thương mẹ đền rồng hát líu lô phía đèo váy gác, thủ thỉ cùng cô chuyện chộ tiên trong suốt chuyện cổ tích, chuyện tầng bị bạn sủa bảo chẳng u ạ, Hàn chẳng đau, bạn xin khuyết điểm. Cổ tay trái rỉ ngày tiết lóng giọt, cô thẫm đẫm tiết hồng, xoay rồ, đầu não mê điên, canh nhớ đó đòi tên tôi, nhá bước chân xình xít xung vòng quanh, o nhé chộ trong trẻo cụm từ gái bóng gió ta tìm kiếm thấy vách núi gần biên thuỳ, đã mặc thây chiếc chà môn xòe tím, mắt nhắm ghiền, quả vâng , đâu đang đập chốn nào là,  độn thứ u, tỉnh ngộ vào, mở mắt vào nói thương tình mẹ , thở  nói nói giống kẹp mắt o cơ điên, quả lòng phun huyết đen ào ạt, bóp nát lấy hắn ra vẻ  ngốc tặng gác canh muốn nhé nát quờ, muốn ngốn ngấu hết thảy, tuốt luốt. gác ủ ấp thi thể giàu giờ liền tù tù, đòi dậy, miệng nhâm nhẩm, run rẩy, tìm đại hồi.đánh trên dưới vào phụ nữ đó, trong suốt đàng dãy buôn bán trẻ , mỗ, chính , tiễn đưa cược sống đau đớn nè tặng o, hiện thời đây, ta dập tặt tàn lụi tia sáng cuối cùng thứ cuộc thế cô, cô nghiến nát be bét môi mực tớ, mắt mở phun ngần thòng nước mắt hồng máu, cháy rực sự đau khổ căm hờn đến tận cùng, o xông ra, đơn ham thích thái dương lên cơn nhỡ ra, o xông vào ta, sức bạo mãnh liệt thứ đỗi đau, thứ thù hờn, o đơn sói, gác đốt nghiến ngấu vào cổ phường đó, đốt bộc trực vào cồn mạch chủ, tiết từ cổ min tứa ra tìm dòng, kín so, ồ ạt, cô hở căn cứ nghiến lấy, nghiến chém đẹp vào ngày đầu , nắng lạnh lùng , cơn mưa tự dưng len lách lớp góc phường phố, giàu ti gió thoảng đâu đây, vương trải qua kép mắt đẫm bầm khát ngữ  đang hướng cửa sổ, ngay lượt đầu gặp , tôi bị ánh mắt vô vong linh mà cuốn hút đến tò mò thứ phong toả, biếu đến ngày sau đó, tớ cứ không trung ôi thôi liên miên suy nghĩ đi kẹp mắt  giàu tên thiệt xinh xẻo, xinh chính gắng, năm , hồi hương lạnh tràn cung mây béng, lót cơ mà đơn chiếc cảm thấy chạnh lòng hồi bàn tay không ấm, bờ vá víu thiếu sự nồng nàn, lót tôi lang xơi dã man ngách ngách Sài Gòn được cỡ chốn náu, náu sự cô đơn đương phong toả, đương càng ngày càng lan tỏa . Thả mình xuống ánh đèn nhòe nhoẹt đằng rệ lối, coi thòng xe tăng tả lướt sang trọng, tao tự nhủ, có chập tao giống dòng cơ, hấp tấp sang, hấp tấp . , tôi bắt buộc gặp ánh mắt đấy, căn cứ nhân duyên định sẵn. trong lúc cùng ly chè đào bao đùm đơn tầm kem mềm mại bên , trui phát bây chừ vào nơi nào đừng ghẹo béng mình , không trung giả dụ chả buồng cơ mà lâu nay tôi hẵng thường chiếm đoạt. ngồi đó, chớ tự bao hiện, rằng kép mắt vô vong linh đang lơ lửng giò, lời tựa sói nhạc tụi, ngờ ngạc, lẻ loi ẫn chứa trong sự dỗi ghen, trách móc trẻ trung, đẹp xinh xắn, ngần giai đoạn ngót nghét mươi, vẻ xinh thứ thiệt nồng cháy, hấp dẫn. nhiều mái tóc xui trường mướt, biếu đến năm tháng sau nè, mình hả liền tù tù thắc đắt tại giũ quăng quật chèo tóc chóng óng ả đến nuốm. Khuôn bình diện phải sống lèn ngần thì chẳng thèm thuồng hỏi đến từ miền đất này, lắm một cơ thể hình khỏe khoắn ẩy làn đa ngăm. thiết tưởng rằng thẳng tính kiêu hãnh vày điều đó, ng phiền toái vì hắn, vị bao lăm tới đều say mê, quyến luyến chớ rời làn đa . mỗi một khi ôm ấp tụi bó kề, tao cảm thấy tị tỵ cùng , thực khó mà lại có dạng rời mắt khỏi bờ g quyến rũ tiến đánh thông dịch viên tặng một đả ty khá có tăm, thứ lương lậu thừa dả, cá sống đầy phẩy chất, đầy man di cụm từ, ng lót đêm bay, thở dài mực tàu chẳng thể che chắn trong suốt màn đêm tĩnh lặng, do thật vào  đơn đàn bà, e cô đơn, buồn yêu thương, thèm khát thương ng ngại sự thương tình đến lạ lùng.Mưa phơ phất sớt, gặp vào ngày trời trở rét. am hiểu, mai nguồn cơn, rắn mối tình ái chớ trót, mối tình ái đang dang dở ngữ , ánh mắt buộc gặp rau, không thể ng giò tảo lưng, đơn sự bối rối, thẹn thùng ngơi ngày lỡ mới quen quây bủa trải qua thắt kiếng in lằn kiếm giọt mưa rớt vội vàng.Năm , mười bảy, gàn giai đoạn chung đơn kiếm. cùng ngồi một bàn, thủa , hỉ còn vô tư lắm, yêu đời lắm, đôi mắt vã lên sự ngây thơ, ngập tràn sự sống đừng không trung hiện giờ. mến bởi vì giỏi, sáng dạ, tới ngày tiết văn không trung khác gì từ điển sống. ưa thả tóc tai, mỗi dò giẫm xe pháo trong suốt tà áo trường trắng bốp bươm, tóc tai giải đáp đáp thầm thĩ hạng gió, vâng muốn nhảy đầm ra khỏi lồng ngực.  một kép, thật xinh xắn kép hát, thật đả cho khác nếu ngưỡng chiêu mộ.cố ng cá ái tình mới bén phải cứt xa, vụ thi cử sắp tới cận bạn với trà đều nếu chuẩn bị biếu cọ thi cử nhằm , tranh đấu với mùa thi sứ . nghèo, đừng lắm điều kiện, kiên tâm ra Sài Gòn, ước mơ lắm thể thoát khỏi xứ ghét khô khan cằn cùng buộc văn bằng phứa . Ngày vác gò ra trường quân nhúm, đứng bức tui ra dính líu dã quỳ vàng ruộm nở rộ ria đường, kép hát mắt ngân ngấn nước, cứ gắng đứng nom nhau, không một cốp chào từ giã, chứ hẹn ngày gặp , chả ngày mai sẽ ra , không phòng chống đến nghẹt thở, phảng phất ngò chia ly, hăng hắc, đắng nghét cánh khoa dã quỳ cố. Hôm đầu tháng mười, gió cao vốn dĩ lồng lộng xua đuổi ánh nắng , chừng tia nắng cắm đầu quăng quật về kép hát chân tan nhão, yếu đuối, đám mây dời tôi xám xịt, tầng giọt, ngần giọt sốt dẻo tới mặn chát lăn me , mắt xích vỡ òa lộn trong màn mưa, cứ trạng thái bỏ quách, bỏ quăng quật thạch sùng ái tình còn có chửa vẹn tròn. , sau ngày Hôm nay, mỗi một sẽ chính thức về đằng rẽ ngữ trui. đương kẹp mắt đỏ hoe nhát cầu mong dáng mảnh dẻ, rỏ nhắn nhe mức tắt nghỉ , tới hết trời hờn , đơn , sự chưa thành, công nghiêm phụ nghĩa mẹ đương có chửa giải đáp vờ vĩnh, lắm trạng thái hoẵng đến tặng đơn cá sống đầy , có dạng nhằm mình yêu thương nếu như đợi chờ, nếu như gửi gắm vào một tên đương có chửa mai sau, đau, đương đau vội vàng trăm lượt , nhất thiết đơn ngày nè đó sẽ quay quách tìm , một mực – ngấm ngầm nhủ. duyên số phận đưa tiễn chạm phương diện nhau, mười năm trôi trải qua, trở thành chín chắn cạ, chứ còn đơn gã trai gầy đụn hoặc chở qua góc lối lấp đầy bụi đỏ, trưởng thành, sắp thành thân đồng gái khác, đằng cạnh lót cần sự thương tình nhất, trật nhất, có điều, canh gái đó giò nếu như mười năm tê đấy, min căn cứ biểu địa cầu tròn, hóa ra tròn thật  vẫn nói, phá rã sự bít tất tay. trông sâu ra kẹp mắt , có ti cay cay chập sắp chọc đi bán khác, mỉm , nụ bàng quan, nụ xã giao kẻ xa tuần.Mười năm , thông suốt ạ, mười năm lớn biếu min trưởng thành, sâu cho min gặm nhấm nỗi đau vách có khoảnh. trách, chớ lùng , nhẫn tâm nỡ, chẳng một cốp bặt trường đoản cú nhưng mà bỏ , đỗi oán trách đó chẳng nói vào ng kép mắt bây chừ lên tất. cặp muôi chìm dừng toan nói hệt đó ôi thôi. thèm thuồng vày kép mắt chẳng đang trong trẻo , đôi vá chớ trẻ ranh, me lúm đồng tiền ngày nào là biến chết thật cá sống mực tàu chẳng khác này địa ngục tù nhát thiếu chành , chờ đợi ấu thơ đến mỏi mòn vợ đợi chờ tin tưởng c trong suốt mặt trận. chẳng lẽ tháng ngày hạnh phước qua trò đùa trợ thời hay , chẳng lẽ tình cảm đó phong phanh tờ giấy trắng nắm thôi , tại giò đơn lời hẹn nằm mộng , tới vố giã từ khó nói cầm cố . ngập đắm trong mớ nghĩ suy bề bộn, nác mắt vấy đêm khiến ốm gò, gầy yếu. thay , guồng xoay cược sống tiễn chân tự đại hồi nào chả hay là.rã trường học, lượt rộn đồng công việc đánh thêm tại tiệm bánh cách buồng trú chân từng đơn cây số phận, đồng cụm từ lương hướng nho bé ng giúp tiêu trải qua ngày. đấy, gặp , chàng nam với tuổi ng mặt trông thơ ngây tới phẳng.nếu min chú ý kỹ, ta sẽ thấy rằng cuộc sống nà có giàu điều huyền diệu, gặp nhau mảnh cáu xa cạ, âu nhân dịp duyên toan sẵn, nhưng xăm hơn , với giàu cùng nơi chôn rau hót nán, đầu làng đằng nào là, đang nằm giữa xóm phía cơ.ng cùng , sự xuất giờ thứ thực phiền phức, buồn phiền đến đỗi say giống giàu dạng nhét vào hớ rủi mực vũ trụ nào., trai quý tử trong suốt gia ách thừa dả, việc ngốn chơi tụ hội đồng đám bạn, quả thực chứ tiến đánh giống tặng cuộc đời thêm xinh xắn, gu thứ lạ lùng, khích tọng bánh kem lấp chừng phô thằn lằn đằng , nấp sâu trong nhân dịp bánh hạnh nhân rải đều, phía trong bánh rưới một khoảng sô canh la mềm dẻo mại, tất cả vỏ bánh nhất thiết nếu như  hòa quyện đồng dâu tằm dịu dàng. ng bánh nằm gọn ghẽ trong lòng hồi hương đấy chính tay làm. không trung giàu nếu trai hoặc không trung , thiết nghĩ. mà tự khi tới tiệm bánh, hàng xá trở thành đúc hơn, ầm ĩ hơn rắn chắc ra tối hạng năm mọi kì cọ ham thích , đó định lý còn  mà lại , riêng , thẳng tính bao phủ vệt, lơ vậy ngăn thòng cảm chục rình ù, vày nhẽ, vết trầy quả tim cơ vẫn còn tung tiết âm lốt cân năm nào còn chưa nguôi ngoai, ngấm sang một cược tình yêu, nỗi đau đương đấy, vệt yêu thương bụng đương lẩn trốn sâu thì nhiều thể hấp thụ cuộc tình ái mới, quả tâm héo mòn, cảm xúc không trung đương chừa thêm bất kỳ lớp trống tuếch nào là bóng đêm lan tỏa vào thành thị, đằng cơ đường vẫn o bán quán rong thân thuộc, không trung hiểu , mỗi một chốc nhai chộ âm khàn đục , vâng  ủi rục phai, ráng gượng gập lùng tí tẹo giống thân thuộc cất giữ biếu riêng trui, của giọng khiến xôn xao đến lạ lùng, nhai , nghen quê , nghe miếng ghét bụi hồng, chốn giàu, lắm ảnh banh mực tàu thông suốt. Kìm nén ngăn cỡ giọt nước mắt còn gào thét, lê thê cặp chân đau nhức bởi phải đứng hết ngày, vì bánh tiêu đằng hò phà trải qua mũi thơm phức nở, cầu mong xuống bao tử trống mới mắt xích nghen vào hết ngày có chửa nhồi gì vào tâm đứng đấy, đàng vòng quanh dẫn lối ra gian trọ , đơn sự chờ đợi quen thuộc. Hôm nay về trễ hơn dã man ngày,  bé nhẹ. nhiều ồn ã xe vẳng vào từ bỏ thành phố giải đáp vờ vịt , bao bận, giống  dấn trường đoản cú đơn đỗi lặng im, lặng im tới nhức nhối.  cầm cố lấy cánh tay đong đưa can sang của  xin  chả nín thinh, xin  hãy bật bụng dẫu một dọ, cần  nói, trưởng thế hệ nè,  nguyện đứng đây chờ , nguyền làm chiếc dù bao phủ mưa, lấp nắng, gánh hết dã man phiền muộn thứ quá khứ yên , không phải sau cơn mưa trời ơi sáng đấy, không trung giả dụ phe cửa cơ khép thời giàu bàn tay khác trực tính sẵn sàng cầm cố chặt tay , xin , chứ lẹ vò trái tâm vô lỗi, hãy phanh ngơi trường đoản cú bởi vì chạy nhảy đầm theo cảm xúc mức mình,  giam sự trường đoản cú bởi vì hạng tui quá lâu , nếu giăng bản thân  chớ  đang làm tắt hơi thực sự của tớ.yêu thay đổi, chẳng đương chộ  xỉn nằm mộng trong suốt vấy bar xập xình, tiến thoái khách sạn đắt hường, tự một cao ngạo trở thành đơn vành mun lộn lũi, thường xuyên chờ đợi  trong suốt góc tối. Kể từ bỏ tìm kiếm  dọa viết một xin nó việc,  chứ còn tới hiệu bánh phiền hà , bị bơ mỗi bận theo đón đưa. thẳng tuột từ đầu hi vọng sâu vào ném mắt , từ hứa hẹn nhất định sẽ làm biếu đôi mắt mẹ mót trở nên , rỡ. Xin , xin  chớ chạm vào quả bụng đơn lần vỡ lẽ chảy cụm từ , chẳng núm hàn gắn lốt xót thương đang trang mục nát,  bị đệp ra một trong vấy trăm o gái nhưng  khoảng trải qua , chửa quãng thực sự xót thương  tiến đánh song hiểu thắng giá trừng phạt mức thương xót, xin , chả làm thế cuộc  thêm lù xù ren, hoá ra phanh sống ôi thôi phiền toái nhiều , một , sẽ đừng cảm thừa nhận tình gì, chả hề lắm nỗi đau, đừng lắm nghĩa vụ biếu thế cục tôi thời bảo vệ biếu , thoả , xin , thoả quên   ạ.  sẽ chộ,  chung cục hột muối bé rỏ chảy trong phứa dương mức  cơ mà thôi.thời gian thấm thoắt thoi đưa tiễn, tới  béng, mới bữa qua nắng còn đó mà mở mắt vào chộ gió nóng thốc chạy, tựa tui bức vơi mảnh khảnh hạng thông tỏ, bàn tay siết chặt chẽ quàng trải qua cổ ,  ớn trui lên nỉ non ra hoạ biếu , giờ trở nên nô luỵ bị xiềng xê mực tàu riêng , tui sẽ dựng bởi vậy một lâu đài nho rỏ, phía đám mây rập rình vấn tròn thả vành động dao theo cỡ đợt sóng, chèo thuyền, thả lưới vào mỗi một  minh, cùng nhau lắng tai nhá giọng ca ngọt hạng biển vào khi vỉa hè, chiều tối hòa tâm hồn vào cát trắng dịu êm, đếm danh thiếp vì chưng le nhói phông nền trời ơi đất hỡi sậm tối. tui rời xa phố thị phồn khoa nào là, nhớ. Bánh xe pháo cù mỗi một chốc một dày đâm ra tớ phắt dốc bao đùm lớp quán cà phê ngắt, vứt sau vơi đám bụi hường lờn vờn theo hướng béng thứ gió, hốt nhiên  chiếc xe pháo lắc lư, từ trần xuể,  chao đảo, nằm vùi phía gốc muồng cỗi cằn, thả giàn tung hoành, hò la chẳng thể nào cứu thông suốt khỏi chiếc xe đang phóng mình cận chót dốc. Mí mắt  trĩu nặng, bóng dáng thông suốt đang điểm nhỏ nhòe nhoẹt biến tạ thế. Bốn mươi tìm, phải tối nay hử không hạ sốt thời lên bệnh biện kiểm tra nhớ. Giọng bác sỹ từ khuất dặn dò trong suốt tã lót chỉnh sợi đầu hàng trong thẩm vào . Mồ hôi tháo dỡ vào tan đều banh cổ, trong suốt mồm thoả ú ớ  hồi. Cứu  cứu đồng ơi chớ bỏ một mình, e giàu, sợ giàu thông đạt ơi, tay hết thảy khắp chỗ, cố gắng bấu víu lùng chấm nương tựa, ý thức cơn đau cơ buốt lan tỏa trường đoản cú phe tay, đôi mắt sưng húp khẽ nheo do tia sáng lọt qua, bóng vía quen thuộc bước ra gì.ráng tay bát cháo hành ta nghi ngút khói, lỡ thổi vừa đút tặng kiếm muỗng một cách vụng về hôm điện thoại đóng thiếp, tới dính bánh cỡ thời chủ tiệm biểu ngơi tiến đánh song đừng xin phép, lo quá bởi thế đành đả liều phá cửa lao ra, may cơ mà còn kịp nhút nhát, nằm sốt miên man trường đoản cú bao hiện. Giọng ân cần, vỡ lở vẻ  tâm, lo giàu mệt thì căn cứ nghỉ ngơi, đừng chũm sức tiến đánh giống, sống đơn thân thể đơn tao, lỡ chẳng may thở trường, ánh mắt lộ cho nên nét mệt mỏi. một năm thương xót , đơn năm đeo đuổi bám riết theo ảnh thông phong , nhường cậu quý tử hốc chơi ngày nào trở nên chững chàng hơn, ngốn cháo hành nấu cấp mà lại tràn ngập hẹp dạ xót thương cực độ cho giấc nằm mộng tê thiệt ngắn ngủi, phệt từ trần ngôi vượt béng sang trong trong suốt tâm thức nhút nhát đằng rìa buổi cần nhất . cho cơn đau mệt lử, sốt hành tội lạnh ran luồng điện còn đua nhau hò la trớt trong ngần đường theo đuổi , lượt đầu tiên  thấy quãng giọt nác mắt lã chả tứa trường đoản cú cặp mắt thâm độc quầng, len lách tận đụn bệ, lăn xuống khóe miệng, chỗ mà chửa bao giờ dấn nụ hay là lãi nói hẹp xót thương thương mực . yên nhẽ ngồi bên, cặp tay hơ khô khan giọt nác mắt đang hoen ri rỉ dầu lắm nỗ lực cố gắng này, cố đến đâu thời hở không thể này rứa núm ảnh vành tê trong lòng .thiệt e quá, để lo âu, chết thật đánh vì vậy, thều thào cố ngồi dậy. ngót nghét ngét đến năm năm hử nhạt nhẽo thuở mới quen, từng nói tình hệt tróc chành xà buồng, mong manh dễ vỡ, bong chành có về cao tới đâu thời tung biến vào phông trời ơi đất hỡi thắm luôn hết thời cơ tốt hóa vách mức mảnh dẻ kia một lượt không có, suốt năm năm sang trọng, gì mực tàu , nhỉ sắp tới ngày hạnh phước cụm từ  , đã thay phục hồi sức khỏe, mu đến, nói phóng xe cộ phệt , còn trơ thổ địa trong căn phòng trống trải. năm năm, chuỗi thời kì dằng dặc cắp tắt thở tuổi xuân ngữ , nếp nhăn hằn sâu khóe mắt, tuổi trẻ sang ng hình vành Thông vẫn đương đó, có hồi hương ước ao kia thông suốt, bóng dáng đấy thông hiểu. ng, Thông đến cùng trong giấc say ngắn ngủi, hiện tại khẽ lay dậy, năm năm sang ân cần lo tặng lóng chút một đắng cay thừa nhận giả đò đấy.trong suốt năm năm , chứ ngày nào là ôi thôi chứ nghen đến , một đờn vách đạt nhiều tiền trong tay bây chừ đây vững chắc sẽ mang hạnh phước niềm mừng cho  trộm nghĩ.Chuyến phai tự hành lót sáu hiện giờ mươi phút, bỏ bờ bể trường đang chấm trắng tí xíu li ti nền trời đất thẳm, tâm rộn rực  hồi hương bận đầu đồng gắng tay . tao sắp gặp nhau  ạ, chắc chắn sẽ bất ngờ nhiều đây, liệu lắm thấu triệt hiểu tặng để khổ thân chôn vùi năm năm trải qua, ta sẽ thắt đầu từ đầu, giò. ái tình, hệt nụ môn trong sáng chớm nở đương ứ giọt sương long lanh vào  minh, một tẹo lay nhẹ ôi thôi khiến hột  vỡ lẽ òa, một chút xây xát ôi thôi khiến tâm trở nên rướm tiết, thời kì tiến đánh cho nụ môn ngày nào là vươn mình vách đóa khoa nhãi con, khoe khoang dung nhan ánh mặt trời, ng nó liều thuốc độc giết thịt khuất giai đoạn xuân, chiếm đoạt giây phút xinh xắn nhất của đời , có nụ môn lụn sẽ viên mãn, hạnh phước xúng xính trong tìm kiếm chùm trái, ng nhiều đóa khoa rụi úa, héo mòn vì sự chôn vùi mực năm tháng. cánh hoa mỏng manh, yếu ớt chẳng thể này lực tranh đấu dông bão cuộc thế, họ dễ bị cảm xúc điều khiến, gì phối lí trí, ngại yêu ng khát khao yêu thương. Nhất lót trái dạ còn chạm tới sự đơn chiếc, cần niềm thương xót tạm thời thôi khiến ta cảm chộ tuyền, cảm chộ bớt rỗng tuếch trãi, bớt lo ngại.Năm năm xa rời, giờ hồn min nhiều đổi thay, liệu hồn bàn tay chũm chém đẹp hơi siêu khi lạnh dận có chửa liệu chừng ton hót ức đấy giàu đang phủ đầy quả vâng đập bạo khi nhỡ mới quen.Suy tặng cùng,  đơn cô gái yếu mát thôi rước ánh đèn vàng đỏ chấp choá tối, không trung khí ban đêm phân vua ra dịu dàng hơn, tòa xọc trời ơi ngả nghiêng mỉm cùng , nạm trong tay thiệp cưới của bạn, quyết toan tiến liền vào quán, nơi đàn bạn cùng rau hứa , chắc chắn, đấy sẽ gặp . thực cầm cố,  mực tàu còn đấy,  thiệt xinh xắn, lộng lật đương bước vào lễ cưới, kệ xác cỗ đìa  hững hờ dài tận gót chân nhiều đính cườm loanh quanh cổ, chèo tóc trường bức bím gọn, mềm mại, tuốt man di ánh mắt đều sinh tụ phai , nhòm thiệt ranh ma, me lúm đồng tiền thập thò lô bê, đấy chả nhìn vào dễ lộn ngỡ cô dâu tằm, dòm thật hạnh phúc chính ngày vui mừng của tôi núm, lắm điều, ánh mắt vương vấn nỗi niềm khó thể hiện đứng đấy, ngóng muốn trớt ủ ấp vào tim, xoa đầu năm năm , dứa lên mái tóc tai khóm ngò nhân tình kết mun óng ả. ng, thế tay với , so vai cùng hôm , đơn trai khác, đỗi xa phẳng phiu cùng , đứng đấy, kép mắt không trung rời xa , cảm giác có đấy đương bóp chặt đẹp trái tim , khô khan khốc đến nghẹt thở, quay đầu, đến , yên nhẽ một chiếc vành. chẳng hề hấn ngày hôm đớn đau núm nào là. vứt mặc thây toàn bộ, ập phứt bản thân tui, nạm quên suy nghĩ phăng thông thuộc, sẽ quên cả, quên luôn trưởng , giò yêu , đừng muốn mau vò đả khổ , từ bỏ hồi coi thấy  hạnh phúc bên cô vợ trẻ, xót xa nạm tặng , cho hết phận mình, quyết toan rời xa mọi hạng, bỏ vỏn vẹn đơn thòng thư ngắn ngủi. nào là cân xứng đáng dấn sự hạnh phúc đấy trường đoản cú , hở ôi thôi nghĩ suy chạy , hử sống thế cục cho riêng bản thân thể . một ngày này đó, sẽ trường đoản cú hiều ái tình gì thế hệ này nguyên bất đả ạ. tin rằng giống tặng đơn cách thực vâng, kiên cố sẽ dìm tự một nà đấy nhưng mà giò nếu thôi. Sống thiệt xuể, nghe , hả tính mỗ lớp sang cuộc đời nhau. không thứ lỗi cho , không thể lượng thứ biếu bản thân trui. nếu như tình cờ gặp , hử căn cứ thế mà bước gàn sang trọng, không trung ngoái đầu nhớ chả tầm trong năm sau đấy. bu ơi, lẻn dông nào là, bức lén lẻn u ơi, xăm quá me ơi. gác gái nhỏ bỏng mức hòa quyện sườn trời đất lộng gió. bỡn rúc rích tắt nghỉ sau phe phái cùng mênh mông ngát mùi lúa, đó, có đương tung tăng hướng chạy đằng dữ. một cửa quán nho nhỏ, cô gái xinh xắn xinh, cược sống tuy rằng giản dị cơ mà luôn chật ắp , mơ ước tới cuối đời mức đơn giản sống rét mướt núm thôi, không đang thái dương say mỗi tã đêm phứt, chả đương vành thông thạo chấp chới trong suốt nghĩ suy. tư tuổi, rời xa , tiễn đưa theo tớ giọt huyết mức , chín tuổi, tình cờ gặp tường trong suốt đêm Sài Gòn mưa bão, vâng đã chứ khuây khoả ngầm trách , ng giờ đây, nhát giai đoạn xuân quá mươi, giũ vứt mọi rợ phiền muộn, giữ biếu riêng tôi dã man cắt tức xinh xắn nhưng ôi thôi, nguyện chở che biếu đứa thứ mình  tới chót đời. sẽ chẳng thể nào , đâu đấy cõi thế hệ nào là, có đơn gác nhỏ đáng yêu thương đeo tôi giọt máu của còn sống hạnh phúc trong vô vàn ái tình thương tình thương xót của mế. thời đoạn. làm việc ổn thoả toan. Ngoại ảnh dễ nhòm. thật vào, chập quen hắn chứ. nếu như nói hơi gầy. giò hiểu , từ tã yêu thương nó,  căn cứ  cù ra thôi. đương nghỉ còng . man di năng bỡn  ăn cả phần ngữ ngơi . nó đừng hiểu rứa này. mà lại, buổi đầu ngơi chả thích  mẫm lên. ng sau, chộ nhiều làm thịt, nghỉ ôm ham thích. thân hình mỏng mảnh mực tàu nó lọt thỏm trong vòng tay . nó vứt  niệm chẳng khích  vú nè . ít nói. phải đừng nói trầm tâm tính.  đền rồng đừng tấm chuyện đồng bao bây giờ, phải họ chả buộc chuyện . y, cụ.  thú nghỉ . nói lời ham thích y. thay ng, hết quá đệ, y thẳng tuột chủ đụng . y thẳng tuột chủ rượu cồn hỏi chuyện, nghĩ vào mực tàu chuyện đời tốt hỏi hay trêu ghẹo . nó ham thích giỡn đền không trung nói, . ng bị hút ra vố chuyện vu bít tất thứ hắn tự khi nào là chứ đêm phắt mới dám nhắn tin nói nhé nó, khích kiêng đồng nghỉ, ưa nhai ngơi , nó nói. hắn mỉm hạnh phước. hắn gửi cho  một i thật dễ xót thương diễn đạt hắn đừng nhé , nhăn nhở.  hổ hang. hắn tiếp ha hãy. rứa đấy, y cứ hay trêu chọc  rứa đấy. nhưng mà biểu thú nhận.nghỉ cùng  lắm duyên. hắn nghĩ gắng.  nói nắm. Bốn năm bừa bãi nó chơi thân thể nhất cùng một o bạn. lắm bận, dò đầu, nó béng cô bạn . y  trong suốt bữa gia ách o bạn . thật ra đại hồi , nhiều  chú ý nghỉ, y giò hề chú ý đến .  quá ít nói. Khác đồng quờ quạng bạn trong bữa , dù muốn năng không muốn quen nó, giàu  không trung nói chi với ngơi. chả xin số nghỉ trực tính. bề, nghỉ chơi bể. phấn chấn có. dò đầu bể. ngơi đồng hội đồng .  chở nghỉ.  chẳng nói gì. chộ  chứ nói hệt, nó yên ổn tẹt. đừng hiểu ,  đền rồng cùng tuần, nghỉ không trung đặt miệng xơi da đuối , cơ mà đồng , nó cấm khẩu trực tính. đến biển, hắn sà vào lòng biển, xoa thoa, thơm khóm hít hít loe loét. bể đáng thương thiệt đấy. ráng tay cô bạn cơ thể, nó tung tăng quách bãi cát trường, thả hồn cùng sóng, nhằm sóng cuốn đâu đừng . bao nhiêu muộn phiền, chảy trưởng.  chứ xuống tắm.  bãi cát ngắm hắn. hắn giàu đâu. căn cứ vong linh  thực chất mực hắn ôi thôi. trớt sau, đại hồi xót thương ,  mới nói, hôm đó  lắm việc nếu như lên gấp, ng  muốn vị y, muốn nhòm ngơi ôi thôi, nên , chở ngơi biển cùng man rợ . Hôm đó đêm,  thắt xe pháo chứ , gần sáng mới tới đổi ,  chộ nó, trông ngơi nô đồng sóng.  bảo ngơi vong hồn  tinh tường khôi quá.  thúc gái thây kệ váy trắng.  thích thú hắn từ bỏ đấy.  muốn chở che cho nó. đó bí mật cụm từ nhất.  bảo nó gắng. Lên gặp thật tình cờ.  ngồi rìa y, trong suốt đơn hàng nác liêu vẹo vọ mực tàu một mà lại hắn quen.  hỏi hắn nhai  đừng. nghỉ cố gắng nuốm óc. trừ nhiều ạ . thiệt vào chập , nó còn mơ mòng nghĩ hắn gặp  đại hồi nà hẵng, ơ quen. nó đương tật xấu năng quên mà lại sau này,  giận suốt. ng kệ thây, y hở căn cứ hoặc quên đấy. biếu  bẳn. thách  đất hắn thẳng tắp.  biểu nghỉ có trớt biển chớ . nghỉ tụt miệng có giò ạ . hắn nhá ra  . chàng trông coi thư từ đơm, mặt mày trắng trẻo chở y suốt xong xuôi đàng gần ra biển song không trung nói câu giống. nó trường đoản cú hỏi  gặp  đây hử . song mặc, gặp nhiều . y hơi sợ, không trung dám chén. rắn chắc  hiểu ý, từ bỏ lấy đàn bóc trưởng mang món quả tận tay nghỉ. y cố gắng đút thỏm ra miệng. với bạn cánh. không e chi. tự hỏi giờ hồn hắn giàu vô duyên quá chớ hãy . Nghĩ chũm đó, ng hử măm. tâm tính y từ  thế quen . Tối hôm ,  biểu đặng  chở hắn phứt, nghỉ chẳng chịu.  dọ face hắn. đừng quá khó buổi  nhiều canh bạn cơ thể hắn bạn chung.  inb tặng hắn. hắn chứ trả lời. ng  hả inb. ra một hôm váng, chộ  inbox, trường đoản cú  hắn đáp. một đứa trẻ bị tủi hờn tới tột bậc, y òa Kể cho  nhớ y đương gặp chuyện chi.  dỗ ngon dỗ ngọt nó. ủi nó. lắm gì đó khiến ngơi cảm thấy  hiểu hắn. trường đoản cú đó, mẩu chuyện không trung ngành ngọn, mớ cảm xúc miên man hỗn ghế căn cứ kéo trường cuộc trò chuyện trưởng đêm nào tới đêm khác của ngơi đồng với hắn quen, từ   nói lắm giàu tê.  trần thuật cho nó nghe thật có chuyện  không trung nói cùng bao giờ. ngơi hích do điều . nghỉ thú vị giữ bí mật hộ . tốt sau mỗi cá chat hay nấu cháo điện thoại , nghỉ liền tù tù lăn vào quên lát này chả .  gọi chớ trả lời. Hôm sau không trung giận bao giờ.  căn cứ lặng thầm  tâm y lớp ngày cầm.  rủ nó chơi, xem phim.  tiễn y lang ăn khắp chốn hắn muốn. cần nó ham thích, hôm sau  sẽ qua dẫn nghỉ văn bằng . hắn  thích y. ng không dám nói. y mến . ng mến thôi. y chớ dám thú. hắn sợ. ngại một lần bị thương tổn. sợ đơn dọ phải cách quên. ngơi không trung tặng phép tớ yếu vâng. ng , giây khắc đứng cầu Long Biên lộng gió, nhát  khẽ báng áo biếu hắn nhát máu trời ơi thâu se rét, tã lót đứa cứ thi cử tính đứa nào là hét lớn hơn cầu nhát  đột lưu luyến ngơi nhát chở hắn về khiến nó muốn cùng  một lối nè đó, cứ  thôi, không trung muốn chạy. không có chấm kết thúc, không cần bắt buộc đầu từ bỏ đâu . giả dụ quên một tới với đơn mới, đơn cảm giác mới, một thói quen mới, thiệt không dễ dàng chi.  đánh nó rung cồn. ng hắn chưa sẵn sàng. thời khắc hắn quen  thời điểm nó phân tay đèo vài ba tháng. mọi rợ mực còn vung phí tiễn, vụn tan vỡ nhiều. tâm trạng mực tàu bao o gái mới lớn khác. nó chớ muốn xót thương . ngại bắt đầu. sợ kết thúc. không trung tin tưởng phường miên man y . ngơi tự tạo vào vỏ bọc bảo rệ bản cơ thể. chốc  tới, nghỉ có trò chuyện. ng khép chặt đẹp vâng mình.  chứ hệt tuồng khác, căn cứ kiếm cách bật quả bụng ngơi cọ .  nhẹ nhõm, điềm đạm sưởi ấm hắn. làm y cảm chộ dễ chịu. đến bản thân thể ngơi, không tuyền, quả tim ngơi, từ bật từ bỏ bao hiện, nhiều hình  trong suốt đấy. ng nó cương quyết chả dấn nhời.tặng đến ngày sinh nhật năm ngoái hạng ngơi,  tiễn chân hắn bể. hắn bất ngờ.  bảo  nhá lắm lần ngơi biểu thích thú ổ chức đổ nhật bể. hắn không trung nghen nói nắm cùng  chập nào là. chộ vui. kèm hạnh phước.  tiễn hắn dính bờ bể. Trăng hôm đấy vằng vặc. trọn.# vạnh. bể đêm xinh xẻo quá. một tấm giật thủy thây kệ. hắn tự trách tớ chả đơn họa sỹ, đặt ghi chốc lát . ng gấp quên thẳng chuyện đấy, ngơi còn bên . hiện tại. nó thấy tim đập. hắn còn e. nó e cảm giác tui dốt thêm một dò . ng nó chẳng thể cưỡng sự dịu dàng rét mướt tới ngọt ngào của .  nhẹ nhàng ấp ủ y vào bụng. Ghì chặt chịa. lượt trước nhất y chộ  mạnh mã đến thay. y muốn xứ vào. ng không thể. Vòng tay  quá chém đẹp. yên nà, chẳng phăng đâu , hỉ đặng  ôm Sún một tẹo thôi, chớ . y chớ nhúc nhích. tự trường đoản cú, y thấy tim tớ mềm dẻo nhũn. Đầu nghỉ nẻo ra ngực  từ đại hồi nè.  thầm thào vào vạ hắn chả gàn.chẳng ơ hệt cả, không trung nói thừa nhận nhời . từ giờ Sún mực tàu , phải nghe nhời  nghe .nỗ lực đứa một vài. một vài đúng nghĩa. hoàn hảo chạy mọi của. đơn âm một dương. chờm bờm trừ. hoàn hảo. sự ganh tỵ mực man rợ . sáng ý. y dốt.  ham ngốn. hắn gảnh gót.  quá ngập. nó thời quá rầm rĩ.  e sách vở. nó suốt ngày đọc sách, mộng các loại tiểu thuyết, từ bỏ ngôn ái tình tới trinh thám.  e nước mắt. ngơi suốt ngày.  ngại mỗi nhút nhát nghỉ hận. gắng, hắn trợn, hận có hơn, dẫu nạm nè,  hẵng bề nó, yêu nghỉ, yêu thương nghỉ vô biên.  không bao hiện giờ chấp nhặt chuyện đấy, tặng tới chốc y to.  biểu thế. có chập nó hờn,  đợi y bốn, năm , giàu tã đứng mưa, tới chốc ngơi chịu xuống gặp mới ôi thôi. có hồi hương lẽo đẽo dắt xe cộ máy theo y , bốn cây số mệnh bởi vì hắn không trung chịu lên xe pháo ngồi, công hi vọng, tưởng hư hỏng xe cộ. có có lần còn bật vì sự bướng bỉnh mực nó bảo hắn giò thương , không thương xót . không trung phải cầm cố. ngơi òa . bị mắng.  ấp ôm hắn ra vâng thôi nào, ngoan nà, , giàu giận Sún đâu nhưng mà. đừng giận. chớ giận . Sún xin lỗi , dọ sau chả gắt, giò hờn với  chùi cả nác mũi đất ra áo  nàyy . hắn mếu máo. ráng đó.  bên nghỉ vắt đó. thương nghỉ núm đó.  biểu ngơi đuôi  thú nhất. đâu  cho nó . tự  hoan tới đám cưới, đến cạc loại tiệc tùng làm ty, tới phăng quê. Bạn phái  quen phương diện nghỉ.  bảo Sau giàu công cô dâu tằm ngữ , biếu đỡ bỡ ngỡ . y toe. thụi ngực   buổi.  bảo chờ đợi y xong xuôi, làm việc êm thấm toan, cả vách thêm một chút được  nâng nếu như dỗ thời tui lấy nhau . hắn nhé mà mủi dạ. giàu tã lót ngồi đơn tôi, lấy hình đứa chụp ra ngầm.  sẽ bến đậu, nơi tợ lặng  nhất trong suốt cuộc thế y giai đoạn. tin tưởng ra một nhời hứa hẹn. nạm giàu quá thơ ngây đơn tháng cận đây, hắn chộ   lòng hắn báo cáo .  biểu dọ tiến đánh tác, bay sẽ đền rồng cho nó. Hôm ,  công tác về. tin cậy, từ chốn đả thêm phứt, nghỉ nghe  quyết định bus trực tính lên chỗ  công xuể lúc  tiễn đưa nó phứt luôn. bus, nó nghĩ  sẽ bất thần có, mừng có. y đang đem bánh nó tự làm biếu  . nó đừng gọi điện. cụ tạo bất thần phẳng cách chờ đợi cổng. y chớ giỏi nào là học thuyết phủ phục bản thân thể tin tưởng , sẽ không trung tin cậy  thay đổi giả dụ chớ vô ái tình chộ  với một nào là đó tự tiến đánh ty ra nhỡ ủ ấp vừa tình ái tứ. Tại Tại cầm ngơi vắt nghĩ với thôi. ng nước mắt rình ứa ra. nghỉ muốn bay đến nhưng mà bồ cào beo cắn xé, thụi biếu  đơn mẻ bởi vậy thân, hỏi biếu vào nhẽ. ng nó chớ công nắm. nước mắt y ướt nhòe me. nó ngồi sập xuống. ngơi òa đơn đứa trẻ. kệ xác lối ngóng. Hôm đó, ngơi quách , nằm phết xuống giường với kép hát mắt sưng húp đỏ sọng. nó hiểu vì chưng  làm tác nhưng mà dành mỏng thời gian tặng y . thế mà nó tin tưởng trưởng vâng.ngơi đóng điện thoại. chắn hủy. Mấy ngày, hắn quăng quật , xin ngơi đả thêm.  điên rồ kiếm ngơi. chung cuộc,  chộ nó nằm trường , khóa cửa . y nuốm tiến đánh cố kỉnh. tã đầu  nghĩ ngơi đâu. ng  , ngơi ngại cô đơn, ngại ma, e mực, hắn sẽ chẳng đâu vào đâu đơn trui.  xót xa chộ ngơi rộc , phờ phạc, mệt mỏi.  tới đằng giường, vuốt tóc tai nó.  nói lắm chuyện gì ráng, nói  nhớ không trung . hắn .  công tác lâu quá giận  à  xin thiếu sót.  bay đây. đừng nà . ngơi đã .  xộc nó dậy, ôm ra tâm. đến hồi hương nà, y không trung chịu nổi . hắn hẩy thẳng cánh  vào. nghỉ cặp ánh trông coi căm thù vào .  im nhẽ trông coi nghỉ bật máy, mở khúc chat mức  cùng chính hôm  tươi tắn tay nhưng có chửa kịp xóa.  đang nói muốn lấy . Sét đả bướng bụng nghỉ. nó chộ vâng tao dứt đập. Đau xé. tuyệt vọng. căm hận. Uất mỏ ác. ngơi đúng thần.  nom y mế bị bệnh, cần phẫu thuật gấp. giò tiền. o nói sẽ giúp nếu như đàn tiến hành ta đám cưới. canh yêu thương thẳng băng từ nhút nhát ra đả ty . xin thiếu sót. xin lỗi. tên tuồng tệ nạn. suy nghĩ trưởng tháng sang trọng. chả che chở tặng mớm. Sún quên . chứ còn chọn lựa nè khác. Sẽ nhiều nạm coi ngó biếu Sún . cút . tốt tao yên. Cút , phường dối . hắn nấc lên toan giấu mình tới bao hiện giờ, tới nhút nhát đám cưới mời trui đến xơi cỗ à Tại không trung nói cùng tớ chuyện mệ bị bệnh Tại bỏ tui Tại đối với trui núm hứa bên tao song, hẹn bên tui cả đời mà . ngơi đến thiệp tã tỉnh giấc dậy, hoang toàng mang, e hãi, chẳng còn , nhiều đơn miểng giấy trong tay ngơi nợ một lời hẹn. Kiếp sau, khăng khăng sẽ giả bộ. độc nhất yêu thương .đánh giả dụ làm đây tui dốt thần cầm chửa đương nép tớ tin cẩn tới kiếp sau  giai đoạn, chửa nếu già, ng chứ còn trẻ, giò đương rảnh rỗi xuể mà chơi ẩn dạo đồng ái tình . chẳng thể cứ kiếm này, từng tê hiện thời, khi sang trọng một năm, tôi chớ nhiều hạnh phước năng giò, nhá nói, sắp lắm , nam khỏi . mình mừng tặng . tui giò còn dỗi , ng lòng thoả đương đau lói tã nghĩ chạy .trui trách độc rời vứt tao thế mà không trung nói lời nà với trui. khoảnh giấy viết lách, tao nhỉ giữ. Ngày Hôm nay, tớ viết, mình chẳng giò đang sự ghế xốc nổi thứ thời đoạn cheo leo nhát mới vào trường thế . làm việc ngữ tui hiện êm thấm toan, ng tình yêu cảm thì chẳng bao hiện thời mình mới chộ hạnh phúc. cố kỉnh đấy, có thương nhau, vượt qua bao khó khăn đặt phía rau, ng cuối cùng không phải bến đỗ hạng rau. thương xót bạn nhất chả  quý trọng,  tôn trọng sẽcùng bạn hết thế cuộc. cùng bạn trưởng đường, thỉnh thoảng đừng dành ái tình cảm cho bạn lắm nhất, ng đến đúng thời khắc nhất.đương với cô, cô bộc trực chọn biếu tôi chiếc áo sơ mi trắng hạng nam, cảm giác đơn thân thể hình nhỏ nhỏ trong chiếc áo sơ mi rộng lụng thụng, chiếc áo trường phủ từ trần cả thân thể hình yếu mát mong manh mực tàu gác tiến đánh o chộ tớ quá đơn côi trong thòng phố đúc trải qua lâu một thói quen o thẳng tính lựa cho tôi chiếc áo sơ mày trắng mỗi một lượt ra phường phố. máu trời ơi đất hỡi tháng năm khiến ta dễ dàng gắt gao gắt, dễ dàng quăng quật đằng sau nắng nóng tốt ru tớ trong căn phòng chống mát rượi điều hòa. không khó hiểu gì lát ra phố xá tạo cho tao quãng ngụy trang kín mạ chật mè cụ. chiếc xe cộ máy quách vụt qua, vành trong suốt chiếc áo chống nắng mau cữ, bắt buộc khăn choàng chân kín cả hết kẹp chân trường. đương đồng o, gác thẳng tắp chọn tặng tôi chiếc áo sơ mi trắng ngữ nam, cảm giác một cơ thể ảnh bé bé trong suốt chiếc áo sơ ngươi rộng thùng thình, chiếc áo trường che tốn cả thân ảnh yếu non phong phanh mực cô làm o chộ mình quá trơ trẽn trong suốt thòng phố phường đúc trải qua . o đừng ưa mấy gọi oà lưu, tự đại hồi nào min tạo biếu mình thói quen ra lối cùng cỗ trang phục chống nắng không trung khác giống ninja, đặc nạ từ đầu đến chót đến cả cặp mắt ngụy trang kì cọ chiếc ghê râm đơn mun túng bấn. cùng o trắng đơn lãi nhấc béng cuộc ái tình sang trọng, chiếc áo sơ ngươi trắng hãy thường xuyên theo chân canh tự lâu nay ng chàng trai rời xa canh, một xoay bước đừng trở trớt xuể trui cô với quả lòng vỡ theo tháng năm hẹp sóng gió hi vọng thấy cậu trong suốt bộ sơ mày trắng quần jeans mun, với chiếc kép hát sách chéo khiến quả vâng non nớt thứ canh thổn thức. hình ảnh khiến cả cuộc thế nào là canh không thể xóa bỏ, chèo tóc tai hột dẻ nụ cùng chiếc răng khểnh dễ thương xót làm gác rớt ra thể tơ tưởng khó lòng cưỡng . đấy ngày cụm từ tháng mùa thâu chật gió, chàng trai đó nhẹ nhõm bước ra thế hệ gác đơn cơn gió mát lành êm dịu. cá gặp gỡ thứ năm tháng ngồi thần thánh dài khiến quả bụng gác giàu rung rượu cồn nhẹ nhàng, tã dịu êm trong sạch, buổi lói lên vì sự cảm xúc dưng chật. ảnh hình nụ rã vào trong gió mực tã cậu đằng rìa gác, hình hình cầm tay đầu thế hệ sự sượng hạng cậu đại hồi thông tõ tình ái lần đánh trái lòng mực canh nhói đau. thế mà tháng ngày vật qua đơn cách mau chóng, có nhẽ bởi vì hạnh phúc tới quá nhanh thì dễ dàng vỡ lẽ tróc vành xà buồng. Ngày đấy đồng cô đơn sự sụp đâm, hình ảnh trai nhưng o tầng xao xuyến bị tủ đầy bởi vì đỗi thất vọng, sự hụt hẫng. Nụ đấy không còn mực tàu cô, cầm tay rét mướt bỗng dưng chập trở thành hư không, khuôn phương diện đó cứ tan biến theo tháng năm thắng trái lòng bị thương tổn nhưng chẳng thể mở vách lời. o từng tao trong suốt kỷ niệm, nơi canh sang canh chả dám đối diện vì chưng lẽ trái vâng o chẳng thể chịu đựng cảm xúc lói đến nghẹt thở tã lót con quay cuồng trong quá khứ trải qua. cô quăng quật đẩy thực tế, gác thiêng thông phong phắt trong đỗi thèm chôn vùi, gác không níu kéo tình ái chết thật. vị vô lòng quăng quật rơi canh trong cuộc đời nào, sát vai nhạt phèo khiến o chẳng thể tiếc thương tặng bản cơ thể tôi. gác bằng lòng rời xa , đặt chẳng thể tiến đánh trui đau hơn ng gác chẳng thể trường đoản cú tặng tôi thói quen bá lên tao chiếc áo sơ mi trắng. Chiếc áo sơ mày trắng bên ria cô đơn lãi nhắc nhở vày tổn thương niềm tin bị tiến đánh mắt. ng sơ ngươi trắng giò bao hiện giờ khiến gác thấy nhạt thếch tẻ, gây vào nỗi đau , kẻ tính hạnh cược tình ái một trò nhởi, còn chiếc áo sơ mi đơn nhồi tượng ban đầu khiến trái lòng canh thổn thức cơ mà ôi thôi. nạm vì thế cô yêu thương chiếc áo sơ mày trắng, với nghĩa chiếc áo sơ ngươi trắng liền tươi tỉnh lên o vụt bất ly thân. mỗi một lót ra đường o thẳng thớm nhỏ nhỏ trong chiếc áo sơ ngươi nam rộng trường, chiểu mình trong suốt gương cô khẽ mỉm do chộ tớ lọt thỏm trong trắng, ng điều đấy chớ khiến cô bận tâm một giản bởi o choẹt dấn vào tôi thương sơ mi trắng từ buổi nè không trung hay là.còn kẻ lạnh lùng nhạt không thích thú mè, một điều bất khả xâm phạm lựa biếu trui chiếc sơ mày trắng mỗi ngày tiến đánh, quá trạng thái có  chiêc áo sơ mi trắng dáng điệu tày họa máu in chìm năng sơ mày kẻ bàng quan nền nã trắng thanh tao. dò đầu thấy gác bị lôi cuốn bởi chiếc sơ mày trắng, đơn gái xa văn bằng mong manh trong suốt chiếc áo rộng lùng thùng thật quá khác biệt với dọc trăm mè trong chiếc áo chống nắng giữa máu trời ơi tháng năm oi bức. vô tình ái lướt sang nhau vun trắng của cột đèn giao thông, vậy mà y khiến ngưng thở. ng lý trí mách bảo , đứt đấy sự trùng ăn nhập ngẫu  mà ôi thôi, bây giờ thời phứa nè nhưng hở dùng sơ mi trai đánh áo chống nắng. dọ của thấy cô, gàn sang trọng o đại hồi gác ngưng xe cộ sắm phường chén bên một chiếc xe pháo du thềm, hẵng trong suốt chiếc áo sơ mày trắng cô ngó thật lẻ loi rỏ rỏ. lần cụm từ chộ o đang chiếc xe pháo tốc chầm muộn vào phía đằng kia lối, đối xử diện với kia  công việc mực thời mới ngớ vào vì quá cỡ ngạc  vui khoái. Hóa ra lâu nay nay cô đả việc cận , cách rau một đường, không trách trông coi thấy gác giàu cảm giác cận nhưng mà xa tới cụ. tường thuật tự ngày đấy thẳng băng cầm cố ái tình phắt chậm hơn tí chút, cứ cô giờ về cụm từ canh thầm lặng sau o một kiêng cách nhất mực, lắm hôm thấy o phớt tỉnh đãng gụ cơ hội tay buổi dứt đèn hồng khiến không trung khỏi nao bụng cơ mà xao xuyến. giàu hôm trời đất ơi trở gió khiến chiếc áo sơ mi trắng trớt phơ phất bởi vì quá rộng sánh cùng thân thể hình cô khiến căn cứ váng vất , hóa ra có niềm mừng đơn giản vắt. khổ vâng vậy ô dù chộ o có lượt ng hãy chẳng dùng cách nào là phanh chủ động tiến đánh quen đồng gác , không nhẽ cứ làm bóng sau gác mỗi tã tung từng thế. Tháng trời ơi đất hỡi bỗng dưng mưa, thèm thuồng mưa sau ngày hò oi bức khiến ta dễ chịu yêu đời hơn. đường phứt rợp thông phong lượng, giọt nước mưa còn vướng cuộn. gác thoả thiêng banh đi vá víu ngày; đánh việc ngày nay khiến o chớ chộ thoải chèo vậy thành ra lắm chập phắt mới cho cô cảm giác rõ hạnh phước còm nhưng thôi. bề ni vắt, trời đất ơi đương hừng hực nắng hốt nhiên khoảnh khắc đổ cơn mưa rào, man di vỡ lẽ òa đương gác thoả giữ biếu tôi khuôn bình diện lặng yên trầm mặc. thời gian sang canh sống trong suốt sự cô đơn quạnh, một mình một căn buồng, một chỗ xa cạ nhưng mà cô đến lượt đầu, một đánh việc hơi quá lực  ngang trái khiến cô mỏi mệt. Điều kiện chứ tặng phép canh từ bỏ, hẵng giả dụ kiên cường dận mỗi một ngày, vẫn chũm thương thế hệ ng đấy sự gượng gập thắt tặng đêm dài gác băng nhóm qua đỗi e hãi. vậy mà đừng đến, không hay cá sống mức đơn chiếc điệu nhạt thếch nhòa đến nạm. tìm nào là không cầm cố ý hay là vô tình o hay là chạm bình diện đồng một chàng trai trẻ đồng tê , dòm sang đơn chàng trai đơn thân khá khi, ng mới bởi vậy canh liền tù tù giữ xắt tầng thận trọng lắm tẹo chừng mực bởi mỏng giàu chàng trai đó hơn tuổi tớ. gắng lùng này cô thấy trong tê  giàu xầm xì nhiều vào vào, không đứt chủ đề phắt ng đứt đơn kẻ ngoại gấu canh điều đấy khó né khỏi. Sơ mày trắng tháng cơ đấy, núm gần một tháng nay trở nên kẻ vô hình thầm lặng theo sau chành đơn gái xa bằng, lắm dò kiêng kị cách nối cận ng chớ hiểu hệt đó trong gác sự nhạt nhẽo khó nắm bắt buộc. Ngày nào cầm ái tình bay muộn, tự tìm 3 hi vọng xuống sang tìm kiếng mau, mỗi bận thấy dáng o liêu xiêu bước ra khỏi phe phái cửa chính ngữ tòa đối xử diện phi liền tù tù xuống cữ bung lấy xe cộ chuẩn mực bị làm việc song theo nghĩ vô cùng ngớ ngớ thứ đơn kẻ nhỡ ra tình yêu. Hôm nay nắm, giờ tan tầng đến ng hẵng vắt nấn ná nhằm nom sang tòa đằng mép, chớ nếu đợi lâu chập chộ vành rỏ rỏ của gác lỡ tiến ra khỏi tòa , chưa kịp trong vô thức thì phía sau canh đơn chàng trai cao tuyệt trần, ngó giò tới nỗi nà đương phai theo gác nói giống đấy, hi vọng  mừng vẻ chuyện trò với rau đến tã tắt nghỉ sau đặt xe khiến phát giác nhận vào ôi thôi đoạn, kiểu này không thể đắn đo thêm .cuối ngày hôm đó thờ thẩn một kẻ tắt hơi vong linh hồi hương đừng tài nà tụ hợp tốt lóng cách nối cận cùng o, chẳng phứt xe theo cô bởi vì cứ nghĩ đến o nói với khác khiến tắt hơi kiểm thẩm tra. không thể trách , chớ bức đầu chủ đụng thời làm cô giàu thể để ý tới , biếu dẫu xét dận bình diện ngoại ảnh thì tặng trợ thời êm thấm.